Mắt thấy bàn tay sắp sửa vỗ trúng bả vai Lâm Nghiễn, trên mặt Đàm Phong dần hiện lên một nụ cười đắc ý. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, khi nhìn thấy nét giễu cợt vương trên khóe miệng đối phương, trong lòng hắn bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Lâm Nghiễn vốn đang đứng cách hắn chưa đầy ba thước, đột nhiên biến mất tăm.
Ngay sau đó, Đàm Phong chỉ cảm thấy bên hông truyền đến một cơn đau nhói kịch liệt, giống như bị thứ gì đó đâm thủng, chân nguyên trong cơ thể tức khắc tán loạn.
Rầm!




